Tìm tour

Địa điểm du lịch

Sóc Trăng

Sóc Trăng là một tỉnh ven biển thuộc đồng bằng sông Cửu Long thuộc Việt Nam, nằm ở cửa Nam sông Hậu, cách thành phố Hồ Chí Minh khoảng 231  km, cách Cần Thơ 62  km. Tỉnh Sóc Trăng nằm ở hạ nguồn của sông Hậu, là nơi sông Hậu đổ vào biển Đông tại hai cửa Định An và Trần Đề, với dân số và diện tích điều đứng thứ 6 trong khu vực Đồng bằng sông Cửu Long
 
Sóc Trăng là một vùng đất được người Việt đến khai khẩn trong khoảng hơn 200 năm nay. Vào thế kỷ XVII, Sóc Trăng thuộc vùng Ba Thắc của Chân Lạp. Năm 1757, vua Chân Lạp là Nặc Thuận cắt đất Ba Thắc dâng cho chúa Nguyễn. Chúa Nguyễn đặt Ba Thắc thuộc dinh Long Hồ và vận động người Việt vào khai hoang. Năm 1900, Pháp lập tỉnh Sóc Trăng. Năm 1956, tỉnh Sóc Trăng hợp nhất với tỉnh Bạc Liêu thành tỉnh Ba Xuyên. Sau ngày 30 tháng 04 năm 1975, tỉnh Ba Xuyên giải thể, địa bàn Sóc Trăng thuộc tỉnh Hậu Giang. Ngày 26 tháng 11 năm 1991, tỉnh Sóc Trăng được tái lập.
 
Tên gọi Sóc Trăng do từ Srok Kh'leang của tiếng Khmer mà ra. Srok tức là "xứ", "cõi", Kh'leang là "kho", "vựa", "chỗ chứa bạc". Srok Kh'leang là xứ có kho chứa bạc của nhà vua. Tiếng Việt phiên âm ra là "Sốc-Kha-Lang" rồi sau đó thành Sóc Trăng. Dưới triều Minh Mạng, Sóc Trăng bị đổi là Nguyệt Giang tỉnh (chữ Sóc biến thành chữ Sông, Trăng thành Nguyệt nên Sóc Trăng biến thành Sông Trăng rồi bị đổi thành Nguyệt Giang).

 

Đại Nam nhất thống chí viết về sông Ba Xuyên thuộc địa bàn tỉnh An Giang nhà Nguyễn như sau: "... Sông Ba Xuyên ở phía Nam hạ lưu sông Hậu Giang, cách huyện Vĩnh Định 8 dặm về phía Bắc, trước là sông Ba Thắc, rộng 15 trượng sâu 8 thước, đi về phía Nam 15 dặm, đổ ra cửa biển Ba Xuyên, đi về phía Tây 60 dặm đến trường Tàu, tức là chỗ tàu biển đỗ. Ở đây người Trung Quốc và người Cao Miên ở lẫn lộn, chợ phố liên tiếp, lại 65 dặm đến ngã ba sông Nguyệt, tục gọi là Sóc Trăng, ... Năm Kỷ Dậu (1789) hồi đầu thời trung hưng đặt bảo Trấn Di ở phía Bắc sông Ba Thắc, tức sông này."
 
Vị trí địa lý :
Tỉnh Sóc Trăng nằm ở cửa Nam sông Hậu, cách thành phố Hồ Chí Minh khoảng 231 km, cách Cần Thơ 62 km, nằm trên tuyến Quốc lộ 1A nối liền các tỉnh Hậu Giang, Thành phố Cần Thơ, Bạc Liêu, Cà Mau. Tỉnh Sóc Trăng có vị trí tọa độ 9012’ - 9056’ vĩ Bắc và 105033’ - 106023’ kinh Đông. Đường bờ biển dài 72 km và 03 cửa sông lớn là Định An, Trần Đề, Mỹ Thanh đổ ra Biển Đông. Địa giới hành chính của Sóc Trăng ở phía bắc và tây bắc giáp tỉnh Hậu Giang, phía tây nam giáp tỉnh Bạc Liêu, phía đông bắc giáp tỉnh Trà Vinh, Phía Đông và đông nam giáp Biển Đông.
 

 

Bản đồ Sóc Trăng

Tập tin:Một góc TP.Sóc Trăng.jpg

Một góc TP.Sóc Trăng

Tập tin:Công viên Bạch Đằng - Sóc Trăng.jpg

Công viên Bạch Đằng - Sóc Trăng

Địa lý tự nhiên:
Sóc Trăng nằm trong vùng khí hậu nhiệt đới chịu ảnh hưởng gió mùa, chia thành mùa là mùa khô và mùa mưa, trong đó mùa mưa bắt đầu từ tháng 5 đến tháng 10, mùa khô kéo dài từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau. Nhiệt độ trung bình hàng năm của Sóc Trăng khoảng 26,80C, ít khi bị bão lũ, Lượng mưa trung bình trong năm là 1.864 mm, tập trung chủ yến vào các tháng 8,9,10, độ ẩm trung bình là 83%, thuận lợi cho cây lúa và các loại hoa màu phát triển.
Đất đai của Sóc Trăng có độ màu mỡ cao, thích hợp cho việc phát triển cây lúa nước, cây công nghiệp ngắn ngày như mía, đậu nành, bắp, các loại rau màu như hành, tỏi và các loại cây ăn trái như bưởi, xoài, sầu riêng... Hiện đất nông nghiệp chiếm 82,89%, trong đó, đất sản xuất nông nghiệp chiếm 62,13%, đất lâm nghiệp có rừng 11.356 ha chiếm 3,43%, đất nuôi trồng thuỷ sản 54.373 ha chiếm 16,42%, đất làm muối và đất nông nghiệp khác chiếm 0,97%. Đất nông nghịa trong địa bàn tỉnh chủ yếu sử dụng cho canh tác lúa, cây hàng năm khác và diện tích đất còn lại dùng trồng cây lâu năm và cây ăn trái, ngoài ra cũng có nhiều diện tích đất tự nhiên chưa được sử dụng. Đất đai tại Sóc Trăng có thể chia thành 4 nhóm chính là nhóm đất cát, nhóm đất phù sa, nhóm đất mặn, nhóm đất nhân tác. Điều kiện tự nhiên trong địa bàn tỉnh nhìn chung cũng đang gặp phải khó khăn như thiếu nước ngọt và bị xâm nhập mặn trong Mùa khô, một số khu vực bị nhiễm phèn, nhưng việc sử dụng đất ở Sóc Trăng lại có nhiều thuận lợi cơ bản để phát triển nông, ngư nghiệp đa dạng và trên cơ sở đó hình thành những khu du lịch sinh thái phong phú. Đặc biệt, Sóc Trăng còn có dải cù lao thuộc huyện Kế Sách, Long Phú và Cù Lao Dung chạy dài ra tận cửa biển với nhiều cây trái nhiệt đới, không khí trong lành như cồn Mỹ Phước, Khu du lịch Song Phụng, Cù Lao Dung... là địa điểm lý tưởng để phát triển loại hình du lịch sinh thái
 
 
 
Địa hình trong tỉnh Sóc Trăng thấp và tương đối bằng phẳng, có dạng lòng chảo, cao ở phía sông Hậu và biển Đông thấp dần vào trong, vùng thấp nhất là phía Tây và Tây Bắc, với Độ cao cốt đất tuyệt đối từ 0,4 - 1,5 mét, độ dốc thay đổi khoảng 45 cm/km chiều dài. Tiểu địa hình có dạng gợn sóng không đều, xen kẽ là những giồng cát địa hình tương đối cao và những vùng thấp trũng nhiễm mặn, phèn. Sóc Trăng có hệ thống kinh rạch chịu ảnh hưởng của chế độ thủy triều ngày lên xuống 2 lần, mực triều dao động trung bình từ 0,4 m đến 1 m. Thủy triều vùng biển gắn liền với các hoạt động sản xuất, sinh hoạt của cư dân địa phương, đồng thời còn mang lại nhiều điều kỳ thú cho du khách khi đến tham quan, du lịch và tìm hiểu hệ sinh thái rừng tự nhiên.
 
Sóc Trăng còn có nguồn tài nguyên rừng với các loại cây chính như Tràm, bần, giá, vẹt, đước, dừa nước. Rừng của Sóc Trăng thuộc hệ rừng ngập mặn ven biển và rừng tràm ở khu vực đất nhiễm phèn. Sóc Trăng còn có 72 km bờ biển với 02 cửa sông lớn là sông Hậu và sông Mỹ Thanh, có nguồn hải sản đáng kể bao gồm cá đáy, cá nổi và tôm. Sóc Trăng có nhiều thuận lợi trong phát triển kinh tế biển tổng hợp, thuỷ hải sản, nông - lâm nghiệp biển, công nghiệp hướng biển, thương cảng, cảng cá, dịch vụ cảng biển, xuất nhập khẩu, du lịch và vận tải biển
 
Du lịch :
Di tích :
Bửu Sơn tự (hay chùa Đất Sét): Đây là một am thờ đã qua nhiều đời của dòng tộc họ Ngô, có tất cả tượng Phật đến linh thú, bảo tháp, đỉnh trầm đều được làm từ đất sét. Phần lớn do ông Ngô Kim Tòng sáng tạo trong suốt 42 năm (1928-1970).
Ngoài ra, trong chùa còn có 6 cây nến lớn hai cây nặng 200 kg hai cây nến nhỏ nặng 100 kg và 3 cái đỉnh bằng đất mõi cái cao 2m. Hai cây nến nhỏ đã đốt liên tục trong 40 năm kể từ năm 1970 khi ông Ngô Kim Tòng qua đời. Sáu cây nến lớn chưa đốt, mỗi cây sẽ có thời gian cháy liên tục khoảng 70 năm.
 
 
 
Tập tin:Tu viện Phật giáo tiểu thừa, Sóc Trăng.jpg
                                                       
Tu viện Phật Giaó Tiểu Thừa Sóc Trăng
 
Chùa Mã Tộc (hay chùa Dơi): Chùa được xây dựng cách đây hơn 400 năm Chùa còn có tên là chùa Dơi vì ngôi chùa này từ lâu đã là nơi trú ẩn của khoảng 1 triệu con dơi phần lớn có sải cánh 1-1h,2 m, những con lớn nhất có sải cánh lên tới 1,5 m. chúng treo mình trên những cành cây chung quanh chùa để ngủ suốt ngày,đến chiều tối mới bắt đầu lần lượt bay đi kiếm ăn ở những nơi có nhiều vườn trái cây cách xa
 
Hòa An Hội Quán (chùa Ông Bổn): Chùa được xây dựng vào năm 1875.chùa thờ ông bổn(Bổn Đầu Công).Chùa được xây dựng với kiến trúc độc đáo của người hoa chất liệu toàn bằng đá, gỗ quý từ Trung Quốc chở qua. Di tích này được trải qua 7 đợt trùng tu nhưng vẫn giữ được những giá trị nghệ thuật kiến trúc.Rằm tháng giêng hàng năm nhân tết nguyên tiêu chùa đều có tổ chức lễ hội đấu đèn lồng.
Ngoài ra còn rất nhiều các di tích đã, đang được xếp hạng cấp quốc gia.
 
 
 
 
Chùa Ông Bổn (Hòa An Hội Quán )
 
Tập tin:Trẻ em chơi bóng ở Long Phú, Sóc Trăng.jpg
 
Trẻ em chơi bóng ở Long Phú Sóc Trăng
 
Đặc sản:
 
Tập tin:Cửa hàng trà bánh.jpg
 
Một cửa hàng bán trà bánh (nhiều nhất là bánh pía) ở TP. Sóc Trăng
 
Sóc Trăng có nền văn hóa ẩm thực hết sức phong phú và đa dạng, trong đó có thể kể đến như:
  • Bánh pía
  • Lạp xưởng
  • Bánh phồng tôm
  • Bún nước lèo là đặc sản nổi tiếng của Sóc Trăng

  • Bánh cống ở xã Đại Tâm, huyện Mỹ Xuyên. Đây là loại bánh làm từ thịt heo băm nhuyễn, bột sắn và hột đậu xanh, với nước nắm chua ngọt.

  • Bò nướng ngói đặc sản của huyện Mỹ Xuyên: thịt bò được nướng trên tấm ngói, gói rau bún chấm với nước mắm nêm pha với ít khóm.
  • Ngoài ra còn một số món như: Bún gỏi già, bún xào Thạnh Trị...

Tập tin:Cù Lao Dung, Sóc Trăng.jpg

 

Cù Lao Dung Sóc Trăng

Chùa Dơi
tọa lạc ở số 73B đường Lê Hồng Phong, phường 3 thị xã Sóc Trăng, tỉnh Sóc Trăng, cách trung tâm thị xã khoảng 2km. còn được gọi là chùa Mã Tộc hay chùa Mahatuc. Chùa được xây dựng vào thế kỷ 16 và đã được trùng tu nhiều lần. Chùa được xây dựng theo lối kiến trúc truyền thống Khmer. Ðặc biệt khuôn viên chùa rộng lớn chính là nơi cư trú của hàng vạn con dơi quạ từ bao đời nay, chúng treo mình trên những cành cây trong khuôn viên chùa vào ban ngày, khoảng 6h chiều dơi bay đi kiếm ăn đến 5h sáng hôm sau lại quay về. Ðiều thú vị nữa là dơi không bao giờ ăn và phá hại trái cây trong khu vực chùa, nơi chúng nương náu

Tập tin:Soctrang02.JPG

Chùa Mã Tộc

 ĐẶC SẢN SÓC TRĂNG 

Bánh pía

Dọc theo mọi con đường của tỉnh Sóc Trăng, du khách dễ dàng bắt gặp những chiếc bánh tròn, dẹp, nhìn đẹp mắt và có mùi vị ngọt ngào được bày bán tại nhiều cửa hàng. Đó là món bánh pía - đặc sản số một của vùng đất này.
Theo chuyện kể của ông bà, bánh pía Sóc Trăng xuất hiện ở vùng đất này từ thế kỷ 17, theo chân những người Hán di cư đến phương Nam, chiếc bánh này khi đó là lương thực để ăn dọc đường. Đầu tiên, bánh được làm khá đơn giản: vỏ ngoài là bột mì cán thành da mỏng bao quanh nhân ở bên trong. Nhân gồm có: đậu xanh và mỡ heo. Cùng với sự phát triển của xã hội, bánh pía Sóc Trăng được “biến tấu” với các nguyên liệu khác như khoai môn, sầu riêng… tạo cho chiếc bánh có mùi thơm hấp dẫn.
Thông thường, bánh pía Sóc Trăng có 2 loại là bánh pía khoai môn và bánh pía đậu xanh. Các công đoạn làm bánh đòi hỏi sự khéo léo và khá cầu kỳ. Đầu tiên, bột mì được cán mỏng để làm vỏ. Để có những lớp vỏ mỏng tang, người ta phải chế biến bột mì qua nhiều công đoạn như: trộn bột, cán mỏng và cuộn tròn... Khâu làm nhân bánh quan trọng từ việc lựa chọn nguyên liệu cho đến cách phối hợp hài hòa chúng với nhau để làm nên hương thơm riêng. Nhân bánh được thực hiện như sau: đậu xanh hoặc khoai môn đem hấp chính, chà nhuyễn, xào với đường rồi trộn chung với chút sầu riêng tươi, lòng đỏ trứng muối. Sau khi cho nhân vào vỏ bánh, người ta thoa bên ngoài vỏ bánh lòng đỏ trứng muối và đưa vào lò nướng.
 
 
Được kết hợp hài hòa từ các nguyên liệu khác nhau, bánh pía Sóc Trăng đem lại cho thực khách một cảm giác rất đặc biệt: sự mềm, dẻo của lớp vỏ bánh; vị bùi bùi của khoai môn hay đậu xanh, vị ngọt thơm của hương sầu riêng, vị mặn và chút béo ngậy của trứng muối... Bánh pía Sóc Trăng có độ ngọt vừa phải và không quá béo, khiến thực khách không cảm thấy ngán.
Ăn bánh pía phải uống trà mới đúng kiểu. Cắn một miếng bánh, hớp một ngụm trà, bạn sẽ cảm thấy độ ngọt của bánh hòa cùng vị đắng của trà tan ra nơi đầu lưỡi. Thú ẩm thực tao nhã này đã trở thành một nét đặc trưng của văn hóa Sóc Trăng.
Bánh pía Sóc Trăng giờ đây đã trở thành một món bánh nổi tiếng trong nền ẩm thực của Việt Nam. Du khách nào ghé qua vùng này cũng không thể quên đem những hộp bánh pía về làm quà cho người thân, như đem theo hương vị ngọt ngào của tâm hồn người miền Tây Nam Bộ gửi gắm trong từng chiếc bánh.

 

Hột vịt lộn rang me

Hột vịt lộn có nhiều cách ăn: đập trứng ăn trực tiếp, đổ ra chén hay đập vào nồi lẩu ăn chung... Riêng hột vịt lộn rang me – thoáng nghe đã lạ, thưởng thức, vị càng lạ hơn
Đến Sóc Trăng nên thưởng thức món này. Gọi bốn hột vịt lộn rang me, đợi khoảng 15 phút, quán sẽ đem ra một dĩa nóng hôi hổi, thơm phức, nhìn đã phát thèm. Gắp từng miếng mà nghe lan toả dần vị béo ngọt của hột vịt, vị chua của me, vị cay của tiêu… Tất cả tạo nên một hương vị đặc trưng mà thực khách, dù khó tính nhất, vẫn cảm thấy hấp dẫn hơn món hột vịt lộn luộc quen thuộc.
 
 
 
Món này được chế biến từ hột vịt lộn luộc chín trước đó. Cho mỡ vào chảo nóng, sau đó cho một ít me (me này được ngâm với nước khóm cho thơm), chờ mỡ sôi mới cho hột vịt lộn vô. Rang cho đến khi me đặc sệt là được. Khi phục vụ, rắc đậu phộng lên mặt là hoàn tất. Ăn chung với món này vẫn là rau răm và chấm muối tiêu chanh.
Ở thị xã Sóc Trăng, cứ khoảng 6 giờ tối, dọc hai bên đường Hùng Vương, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy món ăn này.

Chao tép Vĩnh Châu

Ăn chao tép nhất thiết phải có đủ mặt rau đồng quê như kiểu ăn mắm nêm phải có gừng non thái mỏng, me non tách hạt, đậu rồng, dứa chua, chuối chát. Rau thơm rau mùi muốn ăn thêm cũng được nhưng nếu thiếu thì cũng chẳng sao.
Cái đậm đà của vị tép đồng quấn quít lấy sợi gừng cay, quả me chua, vị ngọt mát của dứa chín và cuối cùng là cái giòn tan của chất đậu rồng, nên dù chỉ là món đời thường nhưng dư sức đồi địch với mọi món nhậu lai rai khác và cũng dễ gây “ghiền” cho cánh nhậu đam mê. Thậm chí làm đắm đuối cả ai mới chỉ có lần đầu nếm náp.
 
 
Không tin ư? Xin mời về Vĩnh Châu nhập cuộc thử một bữa chao tép của bạn vè đãi đằng trong một chiều gió mưa đìu hiu.
Còn khi nào thấy đã đủ rồi thì mang ra làm chả bông hoặc chao chua, hoặc rang cháy cạnh hay rang muối đều là những món quen thuộc của đồng bào Nam Bộ. Còn món tép kho khế dùng làm món ăn thường ngày của dân chài vùng biển Đồ Sơn miền Bắc không biết ở miền Nam đã có ai bắt chước kho như thế bao giờ chưa?

Bún nước lèo cá lóc

Món ăn đặc sản ở vùng đồng bào Khmer Nam Bộ nhiều lắm nhưng rẻ tiền à khó quên nhất chính là món nước lèo cá lóc, thứ quà quê dân dã vừa giàu đạm, dễ tiêu hóa lại hợp túi tiền của nhiều người. Chỉ cần hai ngàn đồng là đã có một tô bự. Nhất là vào dịp Tết, kho mà các thứ bánh tét, thịt mỡ dưa hành chán ngán thì bún nước lèo càng chứng tỏ ưu thế vốn có của nó.
Chỉ còn ít ngày nữa là Tết. Có nghĩa là tôi sắp được về quê. Tôi mong lắm, mong từng ngày từng giờ. Ai xa quê mà chẳng nhớ. Riêng tôi cũng như hầu hết những ai từng có thời gian sinh sống ở vùng này thì trong trăm nỗi nhớ nhung đó, còn có một nỗi nhớ bún nước lèo, món ăn dân tộc độc đáo.
Vì sinh kế tôi phải đi làm xa, và mặc dù thường xuyên được thưởng thức nhiều món đặc sản, nhưng vẫn canh cánh trong lòng món ăn vô cùng dân dã của quê hương Sóc Trăng.
Có dịp về quê, thế nào má tôi cũng cho ăn món này. Đó là chưa kể chị em chúng tôi còn rủ nhau đến thăm chị hàng bún. Rồi khi rời quê mà còn bọc thêm cho một gói gia vị để tôi mang về nhà nấu ăn dần. Tất nhiên là tôi nấu không ngon bằng má tôi.
Món bún nước lèo không thể thiếu hai thứ gia vị là củ ngãi bún và bò hóc. Cây ngãi bún cùng họ với cây nghệ nhưng củ trắng ngà, nhỏ như chiếc đũa và dài độ một tấc. Còn bò hóc thì có nhiều loại, nào là bò hóc cá lóc, cá bông, cá sặc, bò hóc óp… nhưng nước lèo bún chỉ bắt mùi với loại bò hóc cá lóc.
Tôi cũng lo nới tới bò hóc, không ít người sẽ có ấn tượng không hay, nhưng thật ra bò hóc vùng tôi vệ sinh lắm: khô ráo, trắng phau, được bảo quản cận thận và có mùi thơm rất đặc trưng.
 
 
Nấu nước lèo ngon không ai qua được các mẹ các chị đông bào dân tộc Khmer, cũng như nước bún thang của các mẹ các chị miền Bắc. Nghe qua thì có vẻ đơn giản, nhưng làm thử lại là cả một vấn đề phức tạp: gia vị cho nhiều thì nặng mùi, nồng khó ăn, gia vị cho ít thì không thom không hấp dẫn…
Luộc cá phải mở vung nồi không đậy để nước không tanh. Cá chín vớt ra rồi lọc con bò hóc trong nồi nước luộc, gạn bỏ xương. Cá luộc cũng gỡ lấy nạc ướp với ngãi bún băm nhuyễn với sả. Nhà ít tiền thì dầm vụn cá, nhà khá giả thì để từng miếng to và có thể ăn thêm với thịt heo quay. Nếu có trứng cá thì gỡ ra thả vào nồi. Mặt nước lèo trong nồi lấm tấm trứng cá vàng hoe đảo lộn trông đẹp hơn và cũng cảm thấy ngon hơn.
Ngày tết, một tô bún nước lèo nhà nấu bốc khói tỏa mùi thơm lạ lẫm, điểm vài lát ớt chín đỏ tươi thêm vài cọng rau thơm xanh xanh, giá đỗ trăng trắng, lá hẹ bắp chua chua chát ngát, giòn thơm, một chút xe cay, ôi mới hấp dẫn lạ lùng.
Bữa cơm xế chiều hôm đó, sau bao nhiêu năm xa nhà, ôi sao tôi thấy ngon kỳ lạ, giờ nhớ lại miệng vẫn cứ thấy thèm. Tôi vẫn nghe đâu đây còn vương rơi hương vị ngọt ngào của vộp quê tôi và đậm đag của mắm ruốc Rạch Nâu.

Bánh bò bông

Nói đến bánh bò bông có lẽ nhiều người vẫn chưa biết mặt mũi cái thứ bánh này nó như thế nào chứ đừng nói gì đến ăn. Đành rằng ở Sóc Trăng có câu ca xưa: “Bánh bò bông, một đồng tiền vốn, ba bốn đồng lời” đó là lời khuyến khích người ta nên làm bánh vì có nhiều lãi nhưng đã được nhiều người hâm mộ chưa và ăn có ngon không thì chưa thấy ca ngợi và cũng chưa thấy ai chê.
Dù sao bánh bò bông cũng là một thứ đặc sản địa phương và đã là đặc sản chắc cũng có người ưa thích.
Với những nguyên liệu thực phẩm có sẵn ở trong vùng như gạo, đường, dừa, đỗ người phụ nữ Sóc Trăng đã khéo léo chế biến ra nhiều loại bánh ngon trong đó có bánh bò mang đậm sắc quê hương.
Tuy cùng một tên bánh bò nhưng mỗi vùng có một cách chế biến riêng. Riêng Sóc Trăng có bánh bò bông trắng của người Tiều, ăn “dằn” bụng khi dự tiệc. Châu Đốc có món bánh bò thốt nốt màu vàng, thơm ngon đậm đà không nơi nào sánh bằng. Bánh bò Sóc Trăng cũng ngon đấy nhưng vẫn không thể đứng hàng đầu được và nếu có thua cũng chỉ thua bành bò thốt nốt.
Để bán bánh bò, người sản xuất lấy gạo vo sạch, rắc một chút muối trộn đều, “gút”sạch, ngâm nước một đêm cho mềm hạt gạo. Sáng hôm sau dùng đường cát trắng để tạo cho ổ bánh trắng như bông và dùng ba viên men cơm rượu bơp nát trộn vào gạo đã ngâm đem xay nhuyễn. Bột gạo phải được xay ba lần mới đạt tiêu chuẩn mịn mát.
Bột xay xong, lấy vải mỏng lọc thật kỹ rồi đậy kín ủ đúng một buổi đợi khi thấy có bọt khí (CO2) nổi đều thì bỏ vào nồi hấp. Bành thành phẩm đạt yêu câu chất lượng là thứ bánh trên nở trắng như bông, dưới “rễ tre”, ăn thấy mùi thơm ngọt đó là loại bánh ngon.
 
Bánh Bò Bông
 
Ngày nay thay vì dùng men rượu để tạo độ nở, người làm bánh đã có bột nở calument hay veceno là hai chất làm cho bánh xốp nở đều và mau lớn.
Thế nhưng người ngại dùng chất hóa học thì vẫn cứ thích bánh bò đổ bằng men rượu hơn vì bánh bò dùng men cơm rượu ủ dậy tự nhiên mang hương dễ chịu hơn bánh bò dùng bột nở mặc dù trông nó phổng phao xốp nhẹ và có vẻ to trắng đẹp hơn.
Không biết ở thành phố Hồ Chí Minh người ta có làm bánh bò không, chắc là Chợ Lón vẫn có bán bởi bánh bò hình như là của người Hoa. Ở Hà Nội trước kia cũng có hàng bánh bò và đều do người Hoa làm họ để nguyên cả tấm bánh bò trên mâm gỗ to và mang đi bán rong khắp phố. Người ăn thường là trẻ con thích quà vặt.Mỗi khi có người mua họ lại cắt ngang một miếng chéo góc dày mỏng tùy theo tiền trả nhưng hình như không có mấy người lớn mua ăn. Từ ngày người Hoa ra đi, Hà Nội cũng chẳng còn hàng bánh bò cũng như nhiều món quà khác chỉ thấy có người Hoa làm và bán rong như Lục Tàu Xá, Xa Cốc mậy, lạp xường nổ mải phà, thậm chí cả phá sang nóng giòn.

 

 

CHƯƠNG TRÌNH DU LỊCH LIÊN QUAN

Khách hàng thân thiết

CÔNG TY CỔ PHẦN DU LỊCH THIÊN NHIÊN (NATURE TOURIST.,JSC)

ĐOẠT GIẢI THƯỞNG TOPFIVE 2011 & 2012 THƯƠNG HIỆU HÀNG ĐẦU TP. HCM
(Licence No: 79-070/2010/TCDL-GP LHQT cấp năm 2008)

 
Trụ sở chính:

info@1travel.com.vn
  (+84-28) 62611513 - 62611523
  (+84-28) 62611532
  1356 Đường 3/2, Phường 2, Quận 11, Tp.HCM

 
Chi nhánh:

1travel.com.vn@gmail.com
  (+84-28) 62980777 - 62980888
  (+84-28) 62680999
  365 Trần Phú, Phường 8, Quận 5, Tp.HCM

    

Lượt truy cập:

 
Văn phòng đại diện tại Thái Lan - WanThai Travel

wanthai888@gmail.com
  +66 76367187
  +66 76367197
  25/81 Moo 1 Chaofa Road Thambon Chalong Muang Districh Phuket, 83000 Thailand
HOT LINE
1900636778